sinh trắc học dấu vân tay

Sinh trắc học dấu vân tay giúp bố mẹ định hướng giáo dục cho con

Hà My lớn lên trong sự yêu thương đùm bọc vô bờ bến của mẹ, nhưng chẳng có ngày nào em được hưởng hơi ấm từ cha, được cha yêu thương, dạy bảo. Vì người cha đó của em đã khước từ quyền làm cha đối với một cô bé hơn 3 tuổi, rất xinh xắn và đáng yêu.

Mẹ em mang bầu em đến tháng thứ 3 mới biết mình có bầu, và cũng từ tháng ngày đó, mẹ em trở thành mẹ đơn thân, cả phố ai cũng biết, Hà My chưa một lần được nhìn thấy cha.

Con bé xinh xắn là thế mà giờ hơn 3 tuổi vẫn chả thấy nói năng gì chị nhỉ?

– Hà My ấy hả, con bé biết nói đó, hôm trước vào nhà, đưa mấy cái bánh rán cho mẹ con nó, thấy nó nói chuyện với mẹ líu lo, líu lô. Thấy chị lên tiếng, gọi cửa là nó im bật, bám riết lấy mẹ.  Chị cũng giật mình, không hiểu chị bị làm sao, cái mặt chị có dính tý bột bánh nào lên mặt hay không mà làm con bé sợ hãi đến vậy. Thế là chị đi về luôn, chẳng ở lại thêm nữa. Sợ con bé khóc thét lên thì khổ.

– Khổ thân, mới có tý tuổi, không có cha nó khổ thế đấy.

– Ừ, tội nghiệp

sinh trắc học dấu vân tay
                Định hướng giáo dục của bố mẹ là rất quan trọng

Hai cô bán đồ ăn sáng ở dưới sảnh chung cư trò chuyện với nhau về chuyện bé Hà My đã hơn 3 tuổi mà chỉ nói chuyện với mẹ, ngoài ra không bắt chuyện với ai, kể cả ông bà ngoại bé, hỏi bé may ra lắm mới trả lời được một câu nhưng chẳng giải quyết vấn đề gì, suốt ngày quấn lấy mẹ, dời mẹ một cái là ngồi thu lu một góc, chẳng thèm đoái hoài tới thế giới xung quanh. Ông bà ngoại lo cho Hà My nhiều lắm, xót con, xót cháu, giục mẹ Hà My cho đi gặp bác sĩ tâm lý nhưng mẹ Hà My còn chần chừ, vì biết rằng Hà My không gặp bệnh gì cả, chỉ là tính cách và môi trường bên ngoài đã tạo ra Hà My ít nói, ít cười, khép mình như bây giờ mà thôi.

Nuôi con đơn thân thật sự vất vả, mẹ Hà My đã cố gắng vừa kiếm tiền, vừa nuôi con, dành hết tình cảm cho Hà My nhưng vẫn không thể nào lấp đầy được khoảng trống quá lớn mà bố Hà My để lại đó. Mẹ Hà My buồn, khóc, Hà My cũng buồn, khóc theo. Mẹ cười, Hà My cười to hơn mẹ. Hà My không thể mãi như vậy được, còn cả thế giới ngoài kia, con định lo cho nó cả đời hay sao. Con là người làm marketing mà không biết sự giao tiếp quan trọng như thế nào à? Sao cứ để Hà My bé bỏng của ông như vậy? Ông ngoại bé bổng Hà My lên rồi nói.

Con cũng biết là vậy nhưng con thương con của con, xót con của con, con chẳng cần ai thương hại mẹ con con hết.

Mày ích kỉ quá con ạ! Chỉ khổ Hà My của ông thôi. Ông ngoại thở dài một tiếng. Nhưng chỉ đơn giản chỉ vì mẹ Hà My muốn thế.

Thế mới nói, định hướng giáo dục của bố mẹ là quan trọng như thế nào, tính cách của bé một kiểu nhưng định hướng sai, chọn môi trường giáo dục sai thì có thể một thế hệ hỏng ngay từ  lúc còn đang là “ mầm”. Con không đầy đủ tình thương của bố hoặc mẹ, anh chị cũng đừng bao bọc con quá, hãy để cho con thỏa thích, đúng lứa tuổi của con, đừng ép cảm xúc của con theo cảm xúc của mình. Và đặc biệt, hạnh phúc của con trẻ là gia đình, tương lai của con phụ thuộc vào gia đình, và gia đình đó có bố, có mẹ, đừng tước đi cái danh hiệu “ con gái ngoan của bố” hay “con trai cưng của mẹ”. Hà My sẽ hạnh phúc và phát triển bình thường, như các bạn nếu Hà My có cha, và mẹ Hà My biết Hà My thích ra ngoài, và được vui chơi với các bạn như thế nào. Thế nên, các phụ huynh à, hãy để con mình có một khoảng riêng tư để chúng tự hình thành tính cách nhé!

Sinh trắc học dấu vân tay Youscan – sinh trắc học dấu vân tay chuyện nghiệp

Xem thêm >>>

Nên làm sinh trắc học dấu vân tay Youscan ở đâu?

>