TÍNH CÁCH CỦA CON LÀ PHẢN CHIẾU CỦA CHA MẸ.

Vâng, những đứa trẻ , tâm hồn chúng là phản chiếu chân thực, trung thực lối sống, giá trị sống và văn hóa sống của cha mẹ và gia đình. Do đó những đứa trẻ là con của những bà mẹ có thói quen đố kỵ, ghen tỵ và hay kiếm chuyện bôi nhọ người khác, trước hết là nạn nhân phải hứng chịu những nguồn năng lượng độc địa, hẹp hòi ấy. Ngày ngày phát ra từ người mẹ hoặc người cha, thông qua các câu chuyện, thông qua cách chỉ dẫn, xúi giục con cái những hành vi mà họ tưởng là có lợi nhưng thực sự rất có hại cho tâm hồn trẻ.
Tiếp sau, những đứa trẻ của họ dù vô thức cũng bị lây nhiễm thói xấu ấy, đó là nguy cơ mà những bạn học hành chăm chỉ, có chính kiến riêng, có phong thái học tập dễ trở thành nạn nhân của nạn cô lập, lôi kéo, gây áp lực tinh thần lên những bạn này.
Lứa tuổi học sinh cấp II từ 11 tuổi đến 15 tuổi là giai đoạn rất có nhu cầu kết nối bạn bè, nhu cầu được thừa nhận trong nhóm. Vì vậy , giai đoạn này trẻ sẵn sàng bỏ qua những lời chỉ dẫn của cha mẹ, sẵn sàng nói dối thầy cô để bao che cho nhau, để tạo ” uy tín” với nhau, để được thừa nhận là thành viên trong nhóm. Đương nhiên chúng rất sợ hãi khi bị cô lập và đương nhiên chúng sẽ sử dụng thủ đoạn cô lập, nói xấu lôi kéo một bạn nào đó như một kiểu trừng phạt nặng nề nhất. Đây là kịch bản điển hình tâm lý học giai đoạn này, các nhà tâm lý gọi đây là giai đoạn : TÌNH CẢM NHẪN TÂM VÀ LẠNH LÙNG.
Vì vậy,đừng than phiền rằng tại sao con quậy phá, con hư đốn, con không ngăn nắp, không lễ phép, không có tình nhường nhịn đồ chơi, thức ăn cho bạn bè. Cũng đừng trông mong các giải pháp từ các tư vấn viên. Cội nguồn gốc rễ chúng ta phải là người hiểu rõ nhất. Và bản thân người lớn có ý thức cải thiện mình thì mới mong cải thiện được con cái.
ĐẾN LÚC KHÔNG NGỤY BIỆN NỮA RỒI !

>